04/09/2014

NGUYỄN ĐỨC DŨNG: HÒA VĂN: Mai trời tạnh – Nắng xuân lên



         Ba bữa tết dọn lòng thanh thản, một bình trà nóng thơm mơ hồ khói trước mơ hồ hương đất trời tươi mới, cầm trên tay ấn phẩm thơ “Cho” NXB Văn nghệ - 2008 (*) của Hòa Văn “người cùng quê” đẹp, đáng yêu và cũng đáng suy tư từ cái hình bìa đến tên tập sách đã là điều trân trọng.

          Cảm nhận riêng của tôi, tôi vẫn yêu thích hơn những bài thơ "gần, mộc mạc và thiệt tình" của anh. Chính điều này mới "Hòa Văn" hơn, mới rõ ra cái “văn là người” của tác giả và cũng theo yêu thích riêng với tôi, anh thành công hơn ở cách viết này.

          Trước tiên là bài “Thơ từ” Nó hiền và thân quen với cách cảm cách nghĩ của số đông bà con ta. "Thơ" xuất phát "từ" những gần gụi ấy, như là ca dao, như là hát ru bên nôi bao thế hệ trẻ thơ sau lẩn khuất tre làng

                                      " Thơ từ gốc rạ bay lên

                                                         Gặp cơn mưa xuống làm nên đồng vàng...”

                                                                                           (Thơ từ)

          Không hề ngây thơ để nghĩ rằng hễ "mưa”"nên đồng vàng” ở một chốn đất lòng người đã sống chung với cả cuộc đời quê bão lũ nhưng chính “từ” đó mà nhen nhóm niềm tin, vượt qua gian khó khắt nghiệt của thiên nhiên rồi dần làm nên một tính cách người của một quê xứ.

05/08/2014

HÒA VĂN: Vu Lan nhớ mẹ ...


Di ảnh Mẹ

Hoà Văn
 
Chiều nay ngồi lơ đãng nghĩ ngợi... và trong tâm trạng ấy tôi lẳng lặng nghe từng hồi chuông vọng lại từ một ngôi chùa làng cách nhà trên năm trăm mét. Thế là mẹ ơi! Mẹ đã về cõi Tịnh độ một năm rồi!.
Mới Vu Lan năm trước con còn mẹ. Con tự hào vui sướng nhận đoá hoa hồng tươi tắn do các huynh đệ ở chùa gắn lên ngực áo con sau đó khi về nhà con đã tặng mẹ đoá hoa ấy mẹ nói: “Hoa đẹp quá!”. Rồi mẹ nở nụ cười tươi tặng con!. Mà Vu Lan nầy Vu Lan đầu tiên con thật sự vắng mẹ thật rồi!.

18/07/2014

HÀ NỘI NGÀY VỀ Thơ Hòa Văn _ Nhạc Trần Văn Chính




Bài đăng trên Tạp chí đất Quảng số tháng 10 năm 2012
 
Hà Nội tôi ngày về nắng vàng thơm hoa sữa. Rộn ràng qua ngõ, phố thiết tha lời yêu thương. Còn đây hồn "thu thảo", còn lối xưa Hoàng thành, ngàn năm "lòng thương nhớ" Rồng bay nên sử xanh...

10/07/2014

Truyện ngắn Hòa Văn: DỊ HỒN...




Mẫn Mẫn về tới nhà đã hơn hai mươi mốt giờ, rón rén đi ngang qua phòng ngủ của mẹ thấy ánh sáng đèn trong phòng lờ mờ... định bụng dòm vào khe cửa xem thử mẹ có ngủ yên giấc không nhưng lại thôi.

14/05/2014

THƠ HÒA VĂN: CHÂN LÝ TẤT THẮNG!







Đất nước 4000 năm
chưa bao giờ khuất phục giặc ngoại xâm
Đất nước sinh ra
những Người con bất tử
Bà Triệu, Bà Trưng, Thánh Gióng…
Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung…
Đất nước sinh huyền thoại và trang sử
Rạng ngời Việt Nam!

Hởi lũ xâm lăng!
Chớ vin “nước lớn”
Chớ cậy “lộng ngôn”
Làm điều càn quấy! (*)
Nước non Việt muôn năm là non nước Việt!

09/05/2014

NHÂN VẬT KHÔNG BIẾT NÓI DÔI



 Truyện ngắn HÒA VĂN



"Là văn sĩ tôi chưa một ngày sống giả dối với lòng mình, nhất là khi ngồi trước trang giấy trắng... “.

Câu nói ấy của một nhân vật trong một truyện ngắn tôi viết cách đây không lâu ám ảnh mãi – tôi văn sĩ và người văn sĩ trong truyện ngắn của tôi cùng tuổi, cùng sở thích, có khác chỗ tôi ở nông thôn còn anh ta gốc gác ở làng... nay đã có ba đời sống ở thành thị nên xem như thị dân.

02/03/2014

TÌNH THƯƠNG MẾN LÀ QUÀ TẶNG





 
Buổi sáng ở thị trấn Vĩnh Điện mọi sự việc bình thường. Một góc của ngã ba - đường đi Hội An và Quốc lộ 1A - có một quán cà phê lúc nào cũng đông người, họ đến vừa thư giản vừa nhâm nhi từng ngụm thức uống vị đăng đắng, nếu không có chẳng chết ai nhưng thiếu nó vào buổi sáng nhiều người ví như hai người đang yêu sống thiếu nhau. Trừ trường hợp ốm đau và bận công việc Tính, Thi và Tiễn không bỏ sót bữa nào. Ba người thường xuyên ngồi chung ở chiếc bàn bằng đá kê nơi đẹp nhất quán, từ đây có thể nhìn thấy mọi sự việc xảy ra ở đây.
 
Choảng!... Tiếng va chạm mạnh bất ngờ xảy ra giữa hai người đi xe máy ngược chiều nhau, chỉ cách quán cà phê ngã ba nầy trên năm chục mét. Sau khi dựng lại chiếc xe ga Vision đời mới vừa mua, anh thanh niên điển trai đang giận dữ, đứng chống nạnh, nói to và gằn từng tiếng:          

 - Không... có... mắt... à!.
 
Cô gái trẻ còn đang tư thế nửa ngồi nửa quỳ trên mặt đường, mặt nhăn nhó tỏ vẻ đau đớn, lúng túng nhìn người thanh niên mà cô vừa đụng xe, ý như cần sự giúp đỡ điều gì. Chiếc xe Honda Wave anh pha của cô gái nằm nghiêng ngã sát lề đường. Nhiều người đi trên đường dừng xe ghé lại xem thử chuyện gì rồi đi tiếp.
Cô gái lí nhí:
 
  - Em xin lỗi!. Anh thanh niên chưa nguôi giận:
 
  - Lỗi!. Phải!. Cô giết người trong gang tấc!.
 
Rồi bỏ đi.
 
Một người đi đường trạc tuổi trên sáu mươi, dìu cô đứng dậy.

18/02/2014

NỖI NHỚ...





Mẹ nói những chuyện về đứa con trai của mẹ là có thật. Tôi lặng lẽ ghi chép tất cả không có một lời bình luận hoặc thêm thắt nào.


Ngày 17 tháng 02 năm 1979(1)

Mẹ kính yêu!

Con đã đặt chân lên mảnh đất...  – Mảnh đất mà lúc nầy theo như chỉ huy bảo là của “địch” mẹ ạ!.

Đồi núi nhấp nhô, bình yên, đầy hoa sim tím... Phía bên kia dãy núi có nhiều ngôi nhà, trong đó chắc chắn có trẻ thơ và người già. Giờ G sẽ phát lệnh tiến công, C của con đánh mũi trực diện. Qua điều nghiên của các trinh sát phía ấy không có đồn bót cũng chẳng có binh sĩ chỉ có đâu mười dân quân trang bị rất sơ sài thế mà con là quân chủ lực nên mẹ đừng lo gì!.

...

Con của mẹ

Lý...

12/02/2014

VỌNG HẢI ĐÀI

VỌNG HẢI ĐÀI

Chẳng biết trong lòng ghé những ai
Thềm son từng dội gót vân hài
Hỡi ôi! Người chỉ là du khách
Một phút dừng chân vọng hải đài

 

Cơn gió nào lên có một chiều
Ai ngờ thổi tạt mối tình kiêu
Tháng ngày đi rước tương tư lại
Làm rã chân thành sắp sửa xiêu

 

Trống trải trên đài du khách qua
Mây ngày vơ vẩn, gió đêm là
Muôn đời e hãy còn vương vấn
Một sắc không bờ trên biển xa

 

Lòng xiêu xiêu, hồn nức hương mai
Rạng đông về thức giấc hoa lài
Đưa tay ta vẫy ngoài vô tận
Chẳng biết xa lòng có nhũng ai?

                                           P.H

-------------------
Ngô Minh

  Viếng thi sĩ Phạm Hầu    


                                            Mai Văn Hoan, Thanh Tùng và NM trước mộ thi sĩ Phạm Hầu